Xúc Động Với Bài Viết Của Dhs Asia trên Mạng Xã Hội

Gặp Asia Education là một câu chuyện tình cờ bậc nhất trong cuộc đời em. Nếu hôm đó em không lắng nghe một cuộc gọi của anh Hoàng, em chẳng tự nhiên được chị Trang nhắn tin tư vấn… thì có khi em chẳng đến đây để thực hiện một chuyến đi lạ lùng thế này. Nếu hôm đó, em chấp nhận không một mảnh tiếng Nhật vắt vai, ba chân bốn cẳng bay thẳng đến cổng trường ĐH đã cho em cái học bổng không hề nhỏ đó, mà bất chấp hạn chế ngôn ngữ ra sao, thì chắc hôm nay chẳng đứng đây để nói chi dăm ba lời cảm xúc.

Thân Thùy Trang phát biểu tại Lễ chia tay DHS

Thế nhưng mà, cũng một cái duyên, khi em chợt nhận ra mình mới 18 tuổi, bỏ ra hai năm để học thật tốt tiếng Nhật, chấp nhận bảo lưu giá trị học bổng tức thời với một nỗi trăn trở đấu tranh rất lớn, rằng sẽ học ĐH muộn hơn các bạn cùng trang lứa. Em không thể để trình độ ngôn ngữ của mình chạy đua bất chấp với thời gian, không thể đánh đổi lớn lao như thế được. Nên, bỏ qua mọi rào cản, em đến đây, chấp cho mình đôi cánh vững vàng nhất trước khi bước vào đại học.

Hôm qua em trễ deadline tạo nhân hiệu cá nhân, chẳng phải là em không có nội dung để viết, chẳng phải em không có đề tài, không có cảm hứng hay hạn chế về văn vẻ v…v… , mà em muốn viết về sự hiện diện của mình trong buổi lễ chia tay này, những nhân duyên em gặp trung tâm, những thắc mắc tại sao em phải đi học trường tiếng… những câu hỏi dồn dập rằng em đến trung tâm để làm gì?… Tất nhiên, như em đã nói, em đến đây để chuẩn bị tốt nhất có thể cho những năm đại học không hề đơn giản của mình. Limit của em chẳng phải là viết được một bài phát biểu dài đủ để đọc trong 5 phút, em đã làm nó nhiều đến mức phát ngán rồi. Limit của em cũng chẳng phải đứng nói trước đám đông, phát biểu cảm nghĩ trước hàng trăm hay hàng nghìn người, em cũng làm đến thân quen rồi… nhưng limit của em khi quyết định chọc thủng nó đi, là viết bằng tất cả cảm xúc và suy nghĩ của chính mình.

Chẳng gì bằng một sự tin tưởng đặt vào đó, chẳng gì bằng cảm xúc nó thuận theo tự nhiên. Nếu nghĩ đến đây chỉ cần có tiền, hẳn đó là suy nghĩ nông cạn nhất em từng biết. Hôm nay, em đứng đây, để nói về suy nghĩ của mình, để gửi đến các anh chị , thầy cô lời cảm ơn chân thành, để nhắn gửi quý phụ huynh những lời chân thật nhất, để chúc sự may mắn, thành công cho các anh chị, bạn bè đã cùng đây đến em, có thể cùng chuyến bay với cả chính mình. Chúc tất cả an yên, vui vẻ và hạnh phúc!.

Em, du học sinh kỳ tháng 10 năm 2018, First Study chờ em.

Tin tức liên quan

Xem tin khác

Hãy điền vào thông tin sau để chúng tôi có thể tư vấn cho bạn?